Chuyển đến nội dung

Không gian lưu giữ cội nguồn và ký ức dòng họ

Phụng Quới A, Xã Thạnh An, TP. Cần Thơ
Lịch hoạt động

Đi tới I

Đọc bài viết

Em!
Anh đã gọi em nhiều lần như thế
Vẫn ở nguyên trong lồng ngực thân yêu
Anh thường nói:
– Nghỉ dùm anh đôi phút
Cả cuộc đời em đập mãi sao em?
Cả cuộc đời em chỉ biết hiến dâng
Em bé nhỏ sao kiên cường như thế?
Muôn nhà máy của loài người đều phải nghỉ
Chỉ riêng em đập mãi không ngừng
Đập trăm năm đập suốt đời người
Anh thương quá!
Hỡi tim ơi!
Thương quá!

Đập cho anh
Mãi mãi cho anh
Cho loài người
Cho hạnh phúc nhân gian
Em sung sướng nên không màng ngơi nghỉ
Và vui nhất nhìn anh yêu em ngủ
Ngủ êm đềm gối mộng đẹp bao la
Gối khắc khoải vì cuộc đời ngang trái
Gối dở giang như giang dở đời người
Em dạo hát ngắm bờ môi anh đó
Anh thân yêu anh có biết hay không?

Anh thương quá!
Hỡi tim ơi
Thương quá!

Nghe em nói, anh tràn đầy hạnh phúc
Viết đôi dòng theo ước nguyện đôi ta
Ta muốn viết cho thơ trào ngọn bút
Cho niềm tin dâng ngút cõi trời cao
Cho tinh yêu trải rộng đến muôn nơi
Muôn thế hệ hát say lời thương mến
Để con người thương nhau không bờ bến
Và hạnh phúc nối nhau dài vô tận
Cho đất cằn muôn nụ muôn hoa
Cây khô héo sẽ đâm chồi nẩy lộc
Từng nhà máy dựng xây từ sa mạc
Và biển xanh cá bạc chất no thuyền
Cho ruộng lúa trĩu hạt vàng óng ả
Từ thác ghềnh tỏa điện khắp muôn nơi

Kìa em ơi!
Đường đại học thênh thanh chờ em đến
Để kiến thức của loài người
Được trải dài vút bổng đến muôn sao

Và em nhé!
Trường mẫu giáo
Đệp như thơ thời thơ ấu
Thật rộng rãi khang trang và đầy đủ
Thật huy hoàng lộng lẫy nhất hành tinh
Đón từng cháu lên ba vào lòng mẹ
Anh thương quá!
Hỡi tim ơi
Thương quá!

Nghe anh nói em yêu mừng hát:
“Tình yêu nào mới đến…”
Đến cuộc đời như nở rộ muôn hoa
Biến khác khoải ưu tư thành nhựa sống

Thật em ơi
Tình yêu là lẽ sống trên đời
Anh thương quá!
Hỡi tim ơi
Thương quá!

Cảm ơn bạn đã dành thời gian đọc và cùng Nhà Tổ gìn giữ câu chuyện này.